A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Ngôi trường ngóng trông từng ngày những gương mặt học trò. Nhưng trong lòng nó bỗng ấm lên một niềm tin... Chắc chắn nhân loại sẽ thanh toán và dập được cơn bão dịch Covid nguy hiểm này, chắc chắn các bạn học sinh lại được đến trường. 

Thế là chỉ còn đây mái trường cô đơn, ngóng đợi. Một vài tiếng chim khắc khoải trên tán cây xà cừ. Nó cất lên thật khẽ rồi mất hút vào khoảng không của sân trường. Nắng vàng như mật ong mới rót  trên sân trường,  Chao ôi là buồn!

Ngôi trường trẻ trung đang độ thanh niên như thấm thía nỗi nhớ. Nhớ tiếng nói tiếng cười rộn rã, thơ ngây và âm thanh giảng bài trong trẻo của thầy cô, nhớ lắm tiếng nói cười, những giờ học, giờ chơi hòa điệu theo tiếng trống. Thầy cô giáo lên lớp với bao cảm hứng mê say.Đó là Ngôi trường hạnh phúc - ngôi nhà hạnh phúc của hơn 1600 Thầy, trò trường Tiểu học Liên Ninh- .

Tháng 8 lại về, tiếng ve thôi ngân vang, cây bàng thay áo mới, bác bàng già dường như cũng không vơi nỗi nhớ những người bạn bé nhỏ. Mùa khai trường rồi đấy, giá như không vì dịch bện, giờ này đây, các bạn nhỏ lại được đến trường gặp Thầy, gặp bạn với niềm vui ngây ngất, tự hào. 

Thế mà giờ đây, ngôi trường vắng lặng, buồn bã. Nhưng nó vẫn tin rằng sẽ nhanh thôi, Liên Ninh không còn là tâm dịch, Hà Nội và cả nước sẽ đánh bay Covid, trả lại niềm vui cho các bạn nhỏ được tới lớp tới trường, ngôi trường rộn rã niềm vui!

 


Tổng số điểm của bài viết là: 13 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 25
Tháng 07 : 133
Tháng trước : 1.096